Phương Tịnh Vân hoàn toàn không ngờ tới, sau khi bản thân tắm rửa sạch sẽ trong phòng tắm chấm dứt, một bước ra cửa, người đàn ông cô không muốn gặp nhất lại đang thong dong khoan thai ngồi vào phòng.

Bạn đang xem: Cưỡng chiếm sự dịu dàng của anh

"Anh..." Trong lòng rét lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch trừng mắt nhìn Lôi Quân, tay nhỏ không chủ định nắm chặt vạt trước áo choàng tắm.

Cắp mắt phái nam giới thâm trầm nhiều hơn gì đó, còn mãnh liệt hơn ngọn lửa, còn thuần khiết hơn rượu mạnh, nhìn cô chằm chằm vài giây, lâu đến khiến mang đến cô mang đến rằng nhì chân cô sắp nhũn ra muốn chảy xuống đất, mới nghe thấy anh mở miệng.


"Dì Lan vừa mới gọi điện thoại mang đến bác sỹ Hàn, bác sỹ Hàn lại gọi điện thoại đến tôi." Bỗng nhiên, ánh mắt của anh sâu sắc, "Em ngã bệnh? Chỗ nào không thoải mái?"

"Tôi..." Cô gật đầu cũng không đúng, lắc đầu cũng không phải, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, "Tôi không sao..."

"Không có gì, dì Lan sẽ không đặc biệt mời bác sỹ Hàn tới đây." Anh mím môi mỏng, giọng nói chậm hơn, "Tại tôi tối hôm qua quá thô bạo, làm tổn thương em?"

Hả?! Nghe như vậy, khuôn mặt Phương Tịnh Vân thật sự ửng đỏ, nóng đến sắp chảy nước.

Lúng túng nghiêng mặt đi, cô khẽ vấp, ngay sau đó, thân thể đã rơi vào vào khuỷu tay cường tráng của Lôi Quân.

Cái miệng nhỏ nhắn ấp úng, vốn định lên tiếng chống lại, nhưng suy nghĩ một chút vẫn trầm mặc, mặc kệ anh ôm cô lên giường.

Trong khoảng thời gian cô đi vào phòng tắm, trừ liên lạc bác sỹ, dì Lan đã đổi ga giường, quần áo bị ném trên thảm cũng dọn dẹp chỉnh tề.

"Em có lời gì muốn nói mang lại tôi biết không?" Lôi Quân vuốt ve sầu khuôn mặt trơn mềm của cô, giọng nói giống như quyến rũ người, không mang đến chống lại.

Phương Tịnh Vân cắn cắn môi, biết rõ không nên lưu luyến dịu dàng của anh, lòng của cô lại vẫn rung động không ngớt vì đụng chạm của anh.

Phụ nữ động tình chính là đần như vậy, ngốc đến không còn thuốc chữa...

"Anh... Công ty không bận rộn sao? Anh không cần phải ở lại đây." Còn có thể nói cho anh biết cái gì? Cô chỉ hy vọng đợi lát nữa bác sỹ Hàn tới anh đừng ở đây.

Lôi Quân yên lặng nhìn cô mấy giây, môi mỏng lại nhếch, "Tôi không kêu bác sỹ Hàn tới đây."

"Hả?" Cô giật mình.

"Tôi sẽ thu xếp đến em vào bệnh viện, kiểm tra toàn bộ."

"Cái gì? Không cần, tôi không có việc gì, tại sao phải nằm viện kiểm tra?" Cái này quá hoang đường.

Lôi Quân nhẹ nhàng nâng cằm tinh tế của cô lên, đáy mắt xanh ngắt, thản nhiên nói: "Em có thể sở hữu tnhị đứa bé của tôi, tôi muốn em và đứa bé khỏe mạnh, không đến phép xảy ra một chút không may."

"Hả?!" Lần này Phương Tịnh Vân hoàn toàn ngây ngẩn cả người, cô còn tưởng rằng anh vẫn bị lừa mà chẳng tuyệt biết gì, không biết được dụng ý mời bác sỹ của dì Lan.

Xem thêm: Xì Mũi Ra Máu Vào Buổi Sáng, Có Phải Là Dấu Hiệu Nguy Hiểm

"Anh... Anh đều biết..." Cô hơi thở dốc, mắt trừng đến tròn vo.

Khuôn mặt anh tuấn của Lôi Quân cười như không cười, "Tiểu Vân thân ái, không có chuyện gì có thể qua mắt tôi, đặc biệt là chuyện có liên quan lại đến em."