Ký ức thừa xa xăm nhiều khi như những mảng sương mù đậy đậy trung tâm trí nhưng ta không sao nhớ hết. Đôi khi nó hốt nhiên trngơi nghỉ về nlỗi một cơn gió khẽ đẩy sương mù đi, hé một tia sáng sủa làm cho ta giật mình ghi nhớ lại các trang bị tưởng nlỗi sẽ ngủ vùi trường thọ sau sống lưng. Ký ức của tớ nhiều lúc trsinh hoạt về mơ màng trong giấc mộng, giữa những bước đi lơ đphưỡn cuối chiều tối tản cỗ công viên; như người khách cho tự nhiên lúc mà hầu như vòng xoáy của cuộc sống đời thường bận bịu kế bên tê vô tình quên không cuốn nắn tôi vào kia. Những ký ức về thời niên thiếu thốn và trong đó luôn tồn tại hình ảnh một tín đồ lũ ông trung niên cùng với dáng vẻ tự khắc khổ quen thuộc. Đó là giáo viên của mình.

Bạn đang xem: Nằm sấp đánh đòn vào mông trần


*

Làng tôi nằm sát bến bãi bồi khu vực dòng sông Hồng rã qua. Phía bên trái là đều cánh đồng rộng bao la, cứ gắn liền nhau nhưng mà trải nhiều năm tít tắp. Mùa gặt qua rồi, hầu hết cánh đồng trơ nơi bắt đầu rạ, khoác lên mình chiếc áo nâu quen thuộc thnóng mặn mồ hôi của bà, của bà bầu. Phía mặt cần là bãi bồi, đều mùa nước cạn khô xanh lè hầu hết bến bãi mía bụ bẫm, xanh mướt mắt; gió thổi về xào xạc các cái lá lâu năm nlỗi đoàn quân đã múa tìm. Nắng trên sông tủ lóa ánh tiến thưởng. Làng tôi ở trong số những ruộng đồng, quanh năm thấy gió thổi qua công ty, vi vu tiếng những nhỏ diều sáo. Làng nghèo dẫu vậy yên ổn bình, giờ gà gáy trưa mặt dậu mùng tơi cũng yên ả, mộng mị ru ta vào giấc ngủ. Tôi mập lên không còn xa lạ với dòng gió sông lạnh lẽo, cùng với hầu hết hương thơm ngô, mùi hương lúa ptương đối thơm phức dưới sân, với con sông tung qua buôn bản cùng muôn trò nghịch của trẻ bé dại. Tôi danh tiếng là đứa đậm chất ngầu và cá tính, toàn phần nhiều trò tai tai ác, không tự sợ hãi mình sứt đầu mẻ trán, thì cũng luôn luôn là đầu têu của không ít trò quấy nhiễu vào bên, kế bên làng. Những anh bạn chiều nào cũng theo tôi ngụp lặn dưới sông; đứa nào đứa nấy Black nhẵn nhỏng con dái cá. Chúng khoái tôi do tôi luôn luôn suy nghĩ ra phần đông trò nghịch mớ lạ và độc đáo nhất.

Trường học của chúng tôi nằm ở đầu thôn. Đó là 1 trong khu đất rộng, cỏ kê, cỏ ttinh quái, cỏ gấu… thi nhau mọc, tạo nên thành một tấm thảm êm ái. Những tán bởi lăng, điệp quà trồng điểm xuyết bao bọc che nắng đến nhị hàng đơn vị cấp tư lụp sụp, mái ngói ngả màu xanh da trời xám của nước mưa, của rêu với dương xỉ. Những bàn ghế sẽ ngả lịch sự gray clolor nhẵn do mồ hôi, phần đa bàn tay lê lết nghịch không sạch của học trò được xếp thành nhì hàng ngay lập tức ngắn. Cô giáo công ty nhiệm của tôi tay sở hữu chiếc cặp black, mái tóc lâu năm buộc gọn gàng sau sống lưng. Cô nữ tính nnghỉ ngơi niềm vui đối với cả lớp, điểm danh hầu như em học sinh vắng ngắt khía cạnh. Tôi hết sức thương yêu cô bởi cô vừa vặn, vừa nữ tính. Cô thánh thiện nhắc nhở các lầm lỗi của mình. Có lần, tôi đậm cá tính vấp váp bổ chảy cả huyết chân, cô vẫn cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều cùng lai tôi về tận nơi bằng loại xe đạp điện mi trộn của cô ý. Cô luôn luôn là thần tượng trong mắt tôi.

Trái lại, tôi luôn luôn ác nghiệt cùng với thầy dạy dỗ toán thù. Thầy Thể tốt nhỏ xíu, tóc hói lơ phơ và lúc nào thì cũng khó khăn đăm đăm. Tôi ít nhiều lần bị thầy phạt bắt đứng xó do phần lớn trò nghịch trong giờ của thầy. Với tôi việc đứng xó khiến tôi bị mất khía cạnh cực shock trước đồng đội các bạn lúc nào thì cũng nghe lời tôi. Bên cạnh đó thầy luôn luôn để ý cho tới tôi vì biết tôi là đứa đầu xỏ giữa những trò quấy phá. Những bài bác toán thù tôi giải đáp án sai, thầy mạnh tay mang đến điểm phải chăng và về nhà cố nào tôi cũng bị cha mẹ quở mắng. Đối cùng với bầy đàn trẻ em, lúc không làm tốt việc gì, bị trách rưới cđọng thì vì thế ám ảnh. Mỗi giờ dạy toán thù của thầy đổi mới sự nặng nề đối với tôi.

Chiều chiều tan học tập, tôi tốt thuộc đồng minh các bạn trèo lên gò đất cao cạnh xã nhằm nghịch chọi cỏ kê, hoặc đơn giản dễ dàng là kê song dép lê dưới mông rồi trượt đất tự bên trên đỉnh lô xuống. Lần làm sao tan học về, quần áo tôi cũng lnóng lem, Lúc thì mất mẫu nón nan đội đầu, khi lại quên mất mất cặp sách. Hôm ấy, tôi cùng tập thể chúng ta mang đến chỗ đống đất không còn xa lạ thì đã có một phe cánh trẻ nghỉ ngơi xã bên đã nghịch trên đó từ bỏ thời gian làm sao. Bị chỉ chiếm mất nơi thân thuộc vốn dĩ được tôi trường đoản cú cho là của bản thân, tôi giận dữ lắm. Đôi teo một thời điểm, thây kệ bầy ttốt cơ lớn cao hơn, tôi với mấy thằng bạn xả thân bọn chúng mà quần thảo. Bụi khu đất đỏ bay lên mịt mù. Mấy đứa tthấp thở phì phò, hì hục, ra sức đè lên nhau. Đang trong “cơn” ko đứa làm sao Chịu đựng nhường đứa nào thì tôi thấy bên tai gồm giờ đồng hồ quát mắng rất gần gũi. Tôi nhỏng bao gồm phản xạ vô ĐK cứng đờ fan, nhanh lẹ buông tay đứa sẽ quần nhau với bản thân. Thằng tinh quái kia chỉ hóng tất cả cụ dang tay thụi cho tôi một cú nhức điếng. Mắt tôi tối sầm, huyết cam tự mũi chảy ra. Tiếng quát tháo càng đanh lại, bè bạn tthấp thôn bên không đứa nào rủ đứa làm sao, cùng cả nhà ào chạy mất hút hút ít. Tôi ngấc khía cạnh lên, thấy thầy Thể vẫn đứng đó, môi thầy mím chặt:

- Sao tiếng này những em còn long dong ở đây, rồi lại còn gây sự tấn công nhau?

Thầy liếc qua một lượt năm sáu đứa ở cô đơn, nhàu nhĩ dưới khu đất. Quần áo đứa nào cũng xơ xác, xác xơ. Thầy tiến lại phía tôi vẫn ôm mũi:

- Các em đứng lên đem cặp sách về công ty. Sáng mai tôi sẽ điều đình với gia sư chủ nhiệm của những em. Riêng em Cường theo tôi về bên.

Tôi lốc thốc đi theo thầy, nửa sợ hãi, nửa không muốn bắt buộc cứ đọng vậy ý đi ngưng trệ đằng sau. Thầy đi một quãng quay đầu lại thấy tôi tụt một quãng xa phía sau, phải liên tục cảnh báo tôi chứa nkhô hanh bước chân, ánh mắt thầy nghiêm nghị. Dùng dằng mãi, cũng tới ngõ nhà tôi. Mặc mang lại tôi không thích, thầy mặc nhiên đi vào công ty, giao tôi mang đến tía. Ông vừa vồ cập mời thầy uống nước, vừa ném nhẹm cái nhìn chán ngán về phía tôi. Trong thời gian mẹ tôi thoa thuốc đến chiếc mũi bầm dập của tớ, tôi vẫn cố gắng nghển cổ, dỏng tai nghe ngóng mẩu truyện của cha với thầy giáo sống phía không tính. Tlặng tôi thót lại trong khi thấy thầy nói với tía tôi về việc học hành trì trệ, lười nhác của tôi; rồi tật cá tính phá phách ngơi nghỉ lớp. Tôi nghe giọng bố tôi ngnhát nghứa hẹn bịt giấu nỗi bực tức so với tôi mà lại trôi dạt về một hình phạt vẫn lơ lửng treo bên trên đầu. Và quả thực, sau khoản thời gian giáo viên tách bước, tôi ăn một trận đòn no nê. Tôi khóc lóc, rấm rứt. Giá nlỗi thầy Thể không lộ diện, tôi đã mang đến bè bạn ranh con cơ một trận lưu giữ đời, giá bán nhỏng thầy ko xuất hiện thêm dịp đó, tôi đã không trở nên ăn uống cả một quả đnóng vào mũi. Giá nlỗi thầy ko mở ra thì tôi đâu bị cha đến nạp năng lượng đòn như thế này… Trong tôi âm ỉ nuôi sự tức buổi tối đối với thầy.

Sau dạo bước thầy vô tình đi ngang qua, nhìn thấy vụ hành động của tôi, tôi bắt đầu biết sau giờ lên lớp, thầy luôn đi thăm vườn cây nạp năng lượng trái cùng ao cá nhưng thầy tăng gia sinh sống cuối xã. Nhằm đúng hôm thầy bận họp giao ban các cô giáo trong trường, tôi và bè lũ chúng ta rồng rắn nhau đến vườn cửa của thầy. Cả bạn thân nhỏng bầy khỉ trèo lên bẻ cành, hái quả, bứt lá, khiến cho cả vườn hoa cỏ xuất sắc sẽ kỳ đến trái trsinh sống phải xác xơ. Lúc ra về, đứa làm sao đứa nấy ôm một bụng no nê, cặp sách cũng căng đầy phần đông trái cam, ổi nặng trịch. Tôi hể hả cùng với việc trả nủa thầy. Mọi vấn đề cũng lập cập trôi vào sự vô chổ chính giữa của con nít. Cuối tuần kia, tôi cũng chẳng mảy may suy nghĩ đến các bài toán tôi đã làm. Đến đầu tuần sau, lớp tôi thốt nhiên ráng thầy dạy toán thù mới. Tôi ngơ ngác chưa chắc chắn cthị xã gì thì thầy giáo nhà nhiệm phân tích và lý giải đối với cả lớp:

- Con gái thầy Thể vẫn gầy nặng, phải hóng mổ xoang. Thầy vẫn vắng khía cạnh trên lớp một thời gian, lớp chúng ta sẽ có thầy Thái dạy nỗ lực.

Lúc kia tôi mới biết, thầy Thể góa bà xã đang lâu, thầy 1 mình nuôi cô con gái nhỏ. Chình ảnh kê trống nuôi bé, đồng lương thầy giáo thuôn, phụ nữ thầy lại mắc căn bệnh thận, thầy đề nghị chạy vạy chi phí có tác dụng phẫu thuật cho con. “Thầy Thể ngoài vấn đề dấn dạy tăng ca, thầy còn làm thêm những việc không tính ngành sư phạm, của cả tăng gia sân vườn cây nạp năng lượng trái nhằm kiếm tiền chạy chữa đến bé. Vậy cơ mà vừa rồi, vườn cây của thầy bỗng nhiên bị phá hư không còn cả…”. Nói cho trên đây giáo viên công ty nhiệm thngơi nghỉ nhiều năm. Tôi bất chợt thấy tlặng mình lag thót. Tôi lấm lét chú ý gần như anh bạn tòng phạm. Tôi quả thực không nghĩ trò quậy phá của chính bản thân mình đến nông nỗi này. Tôi giận thầy, chỉ định trả nủa mang lại thầy hậm hực một phen, ai ngờ… Cả ngày hôm kia, tôi ngồi thu lu một vị trí, khía cạnh mày tái ngắt, anh bạn làm sao rủ, tôi cũng nhất thiết không nghịch nlỗi số đông ngày. Về công ty, tôi cũng trở thành sự ân hận hận treo bám. Cuối thuộc, tôi ra quyết định lén mang lại công ty thầy. Tôi rón nhón nhén náu sau sản phẩm rào cúc tần, đậy đầy vết mờ do bụi tơ hồng trước đơn vị thầy. Ngôi nhà bé dại khá hé tấm cửa sổ mộc sơn xanh. Tôi nhỏng thương hiệu tù dò mẫm trnghỉ ngơi về nơi hiện nay ngôi trường khiến án để do thám, dò hỏi. Khẽ nhòm vào form cửa sổ, tôi thấy một đứa nhỏ xíu gái nhỏ dại hơn tôi vài tuổi sẽ nằm trên chóng, đôi môi nó bợt bạt, mớ tóc lòa xòa bịt nửa mặt. Nó msinh hoạt lớn đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Chạm vào ánh nhìn của nó, tôi cứng fan nhỏng nhỏ chuột bị thôi miên. Rồi thầy Thể bước vào, tiến lại ngay gần giường đứa nhỏ nhắn. Tôi tự nhiên sực tỉnh, lao chạy ra cổng. Ống quần tôi mắc vào chiếc cổng tre có tác dụng tôi xẻ nhào. Tôi quay đầu lại, thấy thầy vẫn đứng ở hành lang cửa số ngoái ra nhìn. Mặc kệ chiếc nhức, tôi gặm đầu cắm cổ chạy thục mạng về công ty.

Hai tuần trôi qua, tôi nguôi ngoai phong dần dần các câu hỏi đã làm qua – trẻ con ko lúc nào lưu giữ được gì thọ - tuy rằng đôi khi, tôi vẫn bỗng nghĩ về về đứa nhỏ nhắn gái với hai con mắt tròn to ấy. Sáng hôm đó, tôi vẫn sửa biên soạn sách vở và giấy tờ, cây viết thước mang lại tiếng tân oán sau đó, thì lớp trưởng hô đứng nghiêm xin chào gia sư. Tôi đột nhỏng bị điện giật Khi nhìn thấy thầy Thể lao vào lớp. Cả lớp reo hò thấy lúc thầy đi dạy dỗ trở về. Thầy mỉm cười cợt chào cả lớp, nét phương diện thầy đầy vẻ stress. Tôi ngồi xuống ghế nhưng mà thấy hệt như hụt hơi, nhì đầu gối tôi hình như khá run. Suốt buổi học tập, tôi cúi gằm mặt, rời góc nhìn thầy. Cảm giác hổ ngươi, hối hận hận với khám phá thầy biết hết hồ hết cthị trấn bao trùm đem tôi. Đôi cơ hội, tôi lấm lét ngửng mặt lên, vô tình chạm vào ánh nhìn thầy sau cặp kính, tôi vội vã cúi người xuống giả vờ loay hoay viết lách. Bỗng thầy Điện thoại tư vấn tôi lên giải bài toán thù vừa ra đề. Tôi lê những bước đi nặng nề nhọc nhỏng treo đá lên mẫu bục giảng. Tôi thế viên phấn, cđọng úp mặt vào mẫu bảng đên đến chục phút nhưng mà không nặn ra được gì. Bình hay tôi vẫn dốt môn này, mang lại giờ tâm trí tôi đã bay mang lại tận pmùi hương nào, tôi lại càng như con mèo hen bị vướng vào dây rối tung rối mù.

- Sao rồi Cường? Em gồm giải được không?

Tôi run run quay lại, chỉ thiếu nước than khóc. Ánh mắt thầy nhìn thẳng vào tôi nhỏng chiếu tướng:

- Dạ không, thưa thầy.

- Mời em về vị trí. – Thầy yên tâm đẩy gọng kính phát triển bảng.

Sau lúc trở về địa điểm, tôi nhỏng bập bềnh trôi bên trên mây. Cả huyết học tập với tôi nhiều năm như cả ráng kỷ. Đến thời gian tiếng trống vang lên mặt phía ban giám hiệu, tôi new thức tỉnh. Tôi vội vã thu xếp sách cây bút trên bàn, định bụng chuồn nhanh hao ra khỏi lớp thì thầy gọi:

- Em Cường, ở lại thầy chạm mặt.

Tôi thsinh hoạt hổn hển:

- Vâng thưa thầy.

khi cả lớp trở nên vắng tanh, chỉ còn tôi với thầy, thầy bắt đầu hotline tôi mang lại gần:

- Em biết vì sao thầy Gọi em làm việc lại không?

- Dạ ko ạ. – Tôi cố ý trốn tránh tuy vậy vào bụng tôi thầm suy nghĩ khăng khăng thầy mong hỏi tội tôi.

- Bài tập vừa rồi, thầy sẽ giải, giờ thầy mong mỏi em có tác dụng lại, ví như gồm chỗ nào chưa hiểu, thầy vẫn lý giải. Thầy thấy cả giờ đồng hồ vừa rồi, em không hề chú tâm vào bài giảng của thầy.

Tôi thngơi nghỉ phào. Vậy là chưa hẳn. Có thể toàn bộ chỉ nên tôi có tật lag mình. cũng có thể thầy lừng chừng gì cthị trấn tôi tương quan mang lại vườn cây của thầy. Tôi lại cố gắng viên phấn thầy gửi, đứng đực khía cạnh nằm trong bảng. Lúc nãy quả thực thầy đang dạy lại siêu kỹ với tất cả lớp, dẫu vậy tôi như thế nào tất cả nghe được gì. Tâm trí tôi vẫn lơ lửng bên trên tận ngọn cây. Thầy lại thư thả giảng lại lần tiếp nữa, tinh tế cùng thân thiết. Giờ phút ít kia, tôi không thấy sợ hãi, chỉ thấy thương thầy, thấy ân hận lỗi khôn xiết. Tôi cắt theo đường ngang bài bác giảng của thầy:

- Thưa thầy, em xin lỗi.

Thầy kết thúc lại, tia nắng cái vào cặp kính thầy tủ lóa làm tôi quan yếu nhìn thấy rõ hai con mắt thầy:

- Có cthị xã gì hả em?

- Vườn cây của thầy… Là… là em ạ. Thưa thầy, em xin lỗi. Là em sẽ phá vườn cửa của thầy - Tôi ấp úng, cả nửa ngày trời mới nặn ra được một câu cà gắn thêm.

Thầy mỉm cười:

- Thầy biết.

Tôi sững sờ ngước lên quan sát thầy:

- Lúc vào vườn, nhìn dòng mũ và tập vnghỉ ngơi của em vứt rơi sinh sống đó, thầy đang biết rồi.

Tôi cúi gằm phương diện di di đôi dnghiền vật liệu bằng nhựa bên dưới nền gạch. Tôi thừa trinh nữ, không biết nói sao, cũng không đủ can đảm chú ý vào đôi mắt thầy. Thầy khẽ cười. Tôi thấy tiếng cười của thầy thanh thanh bên tai.

- Lúc em lén mang đến công ty thầy, thầy sẽ biết em hối hận rồi. Thầy ko trách nát em. Ai cũng có tội lỗi của chính mình em ạ. Chỉ yêu cầu nhờ vào này mà ta lớn lên, mạnh mẽ lên. Thầy biết nếu không hóa giải được băn khoăn trong trái tim em, em sẽ không còn thể chăm sóc vào học được.

Đến từ bây giờ, tôi òa lên khóc nlỗi mưa. mặc khi lúc bị ba đánh đòn, tôi luôn luôn bậm môi Chịu pphân tử, mang đến thời gian xong rồi bắt đầu trốn vào chống mà khóc. Đây là lần đầu tiên tôi khóc nức nngơi nghỉ trước một tín đồ không phải mẹ tôi. Thầy cố định vai tôi, khẽ lắc. “Đừng khóc, đàn ông, lũ ông yêu cầu cứng cỏi chđọng. Thầy biết em là đứa tthấp thông bản thân, tuy thế mê mệt đùa. Nếu học tập cần cù, nhất định đã đã đạt được các kết quả tốt”.

Xem thêm: Sơ Đồ Lắp Mạch Điện 1 Công Tắc 1 Bóng Đèn An Toàn, Tìm Hiểu Về Mạch Điện 1 Công Tắc 1 Bóng Đèn

Quả thực, sau ngày hôm kia, tôi luôn luôn nỗ lực học tập giỏi môn của thầy để chũm ăn điểm vào đôi mắt thầy. Tôi hy vọng xác định với thầy tôi là đứa tthấp logic như thầy nói. Ít lâu sau, tôi đã mở đầu lớp về môn toán thù. Tôi luôn luôn xung phong giải mọi bài xích tân oán khó thầy đưa ra. Thầy nhìn tôi bằng lòng. Tôi hy vọng sửa chữa đầy đủ tội ác bản thân tạo ra. Những lúc đó, tôi Cảm Xúc cực kỳ từ hào cùng sung sướng.

Ít thọ sau, tôi theo phụ huynh gửi đơn vị theo lệnh điều đưa công tác của ba tôi. Tôi vẫn luôn là học sinh giỏi toán số một khu vực ngôi ngôi trường tôi chuyển mang lại. Hơn nhị mươi năm trôi qua, tôi vẫn giỏi nghiệp ngôi ngôi trường ĐH danh giá, biến hóa kiến trúc sư, tất cả vợ cùng đứa con trai thông minh, đậm chất ngầu nlỗi bố nó ngày làm sao. Hơn nhị mươi năm qua, có lần tôi trsinh hoạt trở về viếng thăm quê, tìm tới bên thầy, căn nhà vẫn vậy, nhưng mà vẫn biến hóa chủ. Nghe nói thầy tôi đã chuyển đơn vị ít lâu. Con gái thầy đã mang ông xã, mong muốn đón cha về tĩnh dưỡng tuổi cao. Tôi quay bước mà trong thâm tâm nghẹn ngào. Tôi cũng thiếu hiểu biết ngày ấy thầy sẽ luân chuyển sở như thế nào nhằm lo mang đến con. Những nhọc nhằn, hầu như nếp nhăn in hằn trên gương mặt thầy hiển thị rõ nét nhỏng vẫn còn trước đôi mắt tôi. Chợt thấy thương thơm thầy cực kỳ. Giờ trên đây, hy vọng chạm mặt lại thầy cũng cực nhọc. Phải, thầy tôi đã không còn trẻ nữa, ngôi trường tôi học sẽ thay đổi rất nhiều, đầy đủ dãy nhà cung cấp tứ thay bằng tòa bên ba tầng khang trang, cỏ ngốc không hề, thay sẽ là nền gạch ốp phẳng lỳ, trơn trơn. Đến tôi đã và đang ngay sát 40, thỉnh thoảng bươi tóc đã tất cả vài tua bạc. Nghĩ mang đến thời gian nlỗi bóng mây chạy qua thềm. Nhớ mang lại thầy, lòng tôi ngậm ngùi, nghe như ai kia khẽ hotline bên tai hai tiếng: “Thầy ơi…!”