Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


Bạn đang xem: Tôi ơi buồn làm gì tôi ơi bước đi đi

*

*



Xem thêm: Soạn Bài Nghị Luận Về Một Tác Phẩm Truyện Hoặc Đoạn Trích ), Nghị Luận Về Tác Phẩm Truyện (Hoặc Đoạn Trích)

*

Cổ Tích Bốn Mùa

Khi Mùa Xuân sẵn sàng ra đi thì Mùa Htrần đến. Mùa Htrằn mang lại mang đến Mùa Xuân một bó huê hồng vô cùng rất đẹp và nói:– ” Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi thật lòng yêu thương em! Xin hãy làm việc lại cùng với tôi, họ vẫn cùng đi dạo mang lại toàn bộ phần đông nơi nhưng mà em mong mỏi. ”Nhưng! Mùa Xuân ko yêu thương Mùa Hè cổ với cô ra đi. Mùa Htrằn bi đát lắm. Mùa Htrằn tí hon, ánh nắng mặt trời lên rất cao. Mọi sản phẩm công nghệ bao quanh trở nên rét bỏng…cùng cđọng vắt htrần quý phái đỏ lửa!

Sau một thời hạn, Mùa Thu mang đến, sở hữu theo không hề ít hoa trái ngon. Mùa Thu cực kỳ yêu thương Mùa Htrằn. Cô không thích Mùa Hè cổ bắt buộc ảm đạm.

– ” Mùa Hè ơi, chớ bi hùng nữa! Hãy ở lại cùng với em. Em đang mang về niềm hạnh phúc mang đến anh, chớ đi anh nhé! ”Nhưng! Với Mùa Htrần, Mùa Xuân là tất cả cùng anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi máy bao bọc trsinh hoạt yêu cầu ướt !

Thời gian rồi lại qua, Mùa Đông mang đến, với theo cậu nam nhi của chính mình là Băng Giá. Những giọt nước đôi mắt của Mùa Thu làm cho Băng Giá cảm giác rưng rưng. Băng giá chỉ cảm giác hy vọng đem lại hạnh phúc đến Mùa Thu:

-” Mùa Thu ơi, hãy sinh sống chúng tôi. Tôi sẽ xây mang lại em hầu như thành tháp, phần nhiều tuyến đường bởi băng. Tôi đang hát mang đến em nghe đều bài tình ca giỏi duy nhất. Hãy làm việc chúng tôi Mùa Thu nhé! ”” Không, Băng Giá ạ. Tại mặt anh tôi đang luôn cảm giác lạnh ngắt thôi! ”Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn! Gió thổi to gan. Chỉ trong một đêm thôi, gần như đồ vật trlàm việc bắt buộc trắng xóa vị tuyết.

Mùa Đông thấy nhỏ những điều đó thì bi thiết lắm. Bà nói:– ” Tại sao bé không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đang đi tới và hẹn đang đem lại mang lại nhỏ niềm hạnh phúc ! ”– ” Không chị em ơi, con không yêu Mùa Xuân. Chúng ta hãy rời ra khỏi trên đây được không Mẹ? ”Và bọn họ ra đi….

Chỉ sót lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi, tự dưng Mùa Xuân quan sát ra xung quanh:” Ôi tại sao bản thân nên khóc chứ? Mình còn vô cùng tthấp và cute nữa. Thời gian giành cho mình rất ít. Tại sao mình không làm hầu hết vấn đề bao gồm chân thành và ý nghĩa hơn? ”Và đầy đủ sản phẩm công nghệ phổ biến quanh nhỏng sống lại: cây xanh tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc….Phải chăng họ cứ đọng luôn luôn đuổi theo phần đông vật dụng trường thọ ko trực thuộc về mình, luôn luôn đòi hỏi mọi gì không giành cho mình? Chúng ta cứ đọng luôn chờ đợi, hy vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết từng nào người nhỏng thế? Và tất cả bao nhiêu người nlỗi Mùa Xuân, nhận biết con đường phía trước….??