× Để hiểu cmùi hương tiếp theo sau ấn vào nút ít (DS Chương) để chọn chương đề nghị phát âm hoặc ấn vào Chương thơm Tiếp / Tiếp sinh sống trên cùng bên dưới cùng trang.
Palatino LinotypeBookerlySegoe UIMinionRobotoRobolớn CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Đụng chạm rất là nlắp ngủi, còn không đến một giây.

Bạn đang xem: Vụng trộm không thể giấu sắc cấm thành

Não Tang Trĩ trống trống rỗng trọn vẹn, thậm chí là còn còn chưa kịp làm phản ứng cùng với trường hợp hôm nay. Một giây sau, cô rất có thể cảm giác được body Đoàn Gia Hứa tựa hồ đông cứng lại, dịp đó new gấp vã đứng trực tiếp fan lên, lui sau này một bước. Truyện được Edit bởi vì Sắc – Cấm Thành. Re-up vui miệng xin phép với up sau page 5 chương thơm. Không up 10 chương thơm cuối và nước ngoài truyện. Cám ơn.

Khoảng cách giữa hai bạn lại giãn nở ra.

Bọn họ đứng vùng phía đằng sau điểm đợi xe buýt, ánh nắng bị chặn lại, chỉ lọt vài ba tia sáng sủa mờ. Tang Trĩ vô thức ngẩng đầu, khía cạnh đờ cả ra, đối diện với ánh nhìn thâm trầm của anh ấy.

Một cảm hứng kì dị ko tên không hoàn thành cuộn lên trong thâm tâm Tang Trĩ khiến cô không dám nhìn trực tiếp vào đôi mắt anh. Tang Trĩ mau lẹ quắp mắt xuống, lùi sau này một bước, thuộc cấp luýnh quýnh lưỡng lự phải để vào đâu bắt đầu đúng.

Cô quả thực lừng chừng làm núm làm sao bắt đầu cần.

Phản ứng quá to thì hơi kỳ, cơ mà không làm phản ứng thì cũng chẳng như thế nào cả.

Coi nlỗi không có cthị xã gì xảy ra giành được không?

Cđọng coi như một Việc quanh đó ý hy vọng thôi, không xứng đáng nói tới, rồi cứ đọng bắt chuyện với anh nhỏng thông thường là được.

Tang Trĩ lại lừng chừng nói gì.

Đầu óc quay cuồng, cô ý muốn xoa tay lên trán một chút, nhưng thời điểm vừa đưa tay lên lại cảm thấy hành vi như vậy quá cụ thể, đành phải biến đổi gãi đầu.

Ngay dịp kia, Tang Trĩ nghe thấy tiếng Đoàn Gia Hứa định nói. Tiếng thay đổi của anh trlàm việc bắt buộc nặng nề, chắc là vẫn cô kìm nén đợt đau, giọng nói cũng vì chưng vậy nhưng trsinh sống bắt buộc trầm hơn, “Xin lỗi em.”

Tang Trĩ xong hễ tác, xoay sang trọng quan sát về phía anh.

Lúc bấy giờ cô bắt đầu vạc hiện dung nhan phương diện Đoàn Gia Hứa đang cực kỳ không đúng, trong nháy đôi mắt ghi nhớ tới tôi vừa đụng nên anh. Cô hoảng hốt, nói chuyện cũng cấp gáp: “Anh nhức lắm buộc phải không? Có yêu cầu em va trúng vào nơi nhức của anh ý không?”

“Cái gì mà em đụng chứ!” Đoàn Gia Hứa cụ ổn định hô hấp, miễn cưỡng cong môi lên nói: “Em chạm thử vào đi, coi như mang đến anh trên đây cơ hội bị chạm trúng.”

“Em xin lỗi.” Tang Trĩ nhỏng chuẩn bị khóc, vành đôi mắt dần đỏ lên, thanh âm còn mang theo giọng mũi, “Anh, anh đứng đây đợi em một chút ít, em đi bắt xe cộ mang đến anh.”

Lần này Đoàn Gia Hứa ko trả lời gì thêm, chỉ chậm rãi nói: “Đi đi.”

Vừa tới lề con đường, đúng vào khi có dòng xe taxi đang hoạt động cho tới. Tang Trĩ nôn nóng điện thoại tư vấn lại, nói mấy lời với tài xế rồi mau lẹ chạy về vị trí Đoàn Gia Hứa.

Cô dìu Đoàn Gia Hứa trở về phía dòng xe taxi.

Tốc độ đi của Đoàn Gia Hứa lờ lững rộng thông thường, có vẻ chỉ cần cử hễ là thấy nhức. Anh mỉm cười ra thành giờ đồng hồ, giọng điệu có theo mấy phần tự giễu: “Bây tiếng như là đỡ một lão già thật đấy.”

Tang Trĩ cười cợt ko nổi.

“Tiểu Tang Trĩ, anh nghĩ rằng chưa phải đau dạ dày đâu.” Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu quan sát về phía Tang Trĩ, tựa hồ nước sẽ cân nhắc, tốc độ nói cũng tương đối lừ đừ, “Nhưng anh còn…”

“…”

“Đúng là hơi nhức thiệt.”

Sau khi lên xe cộ, lái xe chú ý lướt qua nhan sắc khía cạnh Đoàn Gia Hứa nói: “Dù uống nhiều mấy thì cũng đừng ói bên trên xe cộ đấy.”

cũng có thể ngồi xuống làm lần đau vơi đi đôi chút ít, dung nhan mặt Đoàn Gia Hứa cũng không còn tái ngắt nlỗi vừa nãy, cười cợt nhẹ: “Bác tài chớ lo ngại, tôi còn chịu được.”

Lái xe nhíu mi, nói ví dụ trước: “Nôn thì trả thêm 200 đấy.”

“Sẽ trả.” Tang Trĩ thúc giục, “Chụ à, anh ấy là không dễ chịu chứ đọng không hẳn bởi uống rượu. Chụ đến bọn con cháu tới bệnh dịch viên thành thị, cảm ơn ạ.”

Lái xe không nói hơn nữa, khởi động xe pháo.

Dứt lời, Tang Trĩ vô thức chú ý sang trọng phía Đoàn Gia Hứa. Anh đang tựa sườn lưng vào số chỗ ngồi, bốn chũm chây lười, một tay vẫn đã bỏ trên bụng.

Tang Trĩ không thích nhằm anh tốn thêm mức độ rỉ tai đề xuất ko cũng ko dữ thế chủ động báo cáo.

Ngược lại, Đoàn Gia Hứa há miệng trước, “Tang Trĩ, thắt dây an toàn vào.”

Hiện nay cô new chăm chú cho tới, kéo dây an ninh từ đằng sau ra, đang định tải thì đột nhiên nhớ cho tới anh cùng không thắt dây bình yên. Tang Trĩ giới hạn rượu cồn tác lại, vứt dây ra, tuồn bạn quý phái phía anh.

Đang chăm chú tới Tang Trĩ, Đoàn Gia Hứa thấy nạm, mí mắt lag lên: “Sao thế?”

Tang Trĩ lần dây bình an làm việc cạnh anh, nói nhỏ: “Em thắt cho anh.”

Đoàn Gia Hứa cười: “Thắt cho anh làm những gì, để anh từ thắt được.”

“Để em thắt cho. Anh cứ ngồi im đấy.” Tang Trĩ khước từ, kiên cường nói, “hay những anh cđọng ngủ một thời điểm đi, ngủ rồi sẽ không đau nữa. khi như thế nào mang đến vị trí em Gọi anh dậy.”

“Được. Vậy pnhân hậu em nhé Tiểu Tang Trĩ.” Đoàn Gia Hứa cũng ko cự hay, ngồi nguyên ổn bốn nuốm, tảo quý phái quan sát cô chú ý, “Còn yêu cầu nhờ em chiếu thế mang đến anh rồi.”

May mà lại cơ sở y tế thành phố cách đây cũng ko xa.

Taxi dừng trước cổng cơ sở y tế, Tang Trĩ trả tiền, đỡ Đoàn Gia Hứa lấn sân vào bên trong, rồi đưa anh vào chống cấp cứu vớt.

Bác sĩ test xoa bụng Đoàn Gia Hứa, khẳng định là viêm ruột quá cấp tính. Tang Trĩ đứng bên cạnh nghe, rất nhiều là chứng trạng của anh ấy vẫn kéo dài nuốm này một thời gian rồi, châm thêm chút ít nữa là bục luôn luôn. Đến cơ hội kia thì ước ao mổ xoang cũng không đơn giản và dễ dàng.

Cô mấp thiết bị môi quan sát anh.

Đoàn Gia Hứa có vẻ như cũng chẳng để ý mấy, khóe đôi mắt cong lên, vẫn còn mỉm cười được.

Sau đó, bác sĩ viết mấy chiếc lên bệnh án, bảo Tang Trĩ đi tkhô nóng toán viện chi phí trước new có thể bố trí ca mổ.

Tang Trĩ chấp nhận, quan sát biên lai hoàn thành quay đầu đi ra ngoài. Còn chưa đi được mấy bước thì nghe tiếng Đoàn Gia Hứa gọi: “Tang Trĩ.”

Tang Trĩ con quay lại: “Sao ạ?”

“Thẻ ở trong này, password là sinc nhật anh.” Đoàn Gia Hứa gửi ví mang lại cô, giọng điệu lịch sự và trang nhã ôn hòa: “Cảm ơn Tiểu Tang Trĩ đã giúp anh nhé!”

Cô quan sát chăm bẳm anh vài ba giây bắt đầu nhận lấy, “Được.”

Vì chỉ là 1 trong những ca tè phẩu, tính nguy hiểm không cao đề xuất thời hạn sắp xếp cũng khá nkhô hanh.

Đợi Tang Trĩ tkhô giòn toán dứt viện tổn phí trở lại, Đoàn Gia Hứa nhìn giờ, chủ động nói: “Tiểu Tang Trĩ à, chín giờ rồi đấy, em cđọng về ngôi trường trước đi. Muộn không dừng lại ở đó ko an ninh đâu.”

Tang Trĩ không nhúc nhích.

“Cũng chưa phải cthị trấn Khủng gì,” Đoàn Gia Hứa nói, “Làm một cuộc tè phẫu, sinh hoạt thêm mấy ngày là ổn rồi. Nếu em bao gồm thời gian rảnh thì cho tới thăm anh là được.”

Tang Trĩ chuyển hóa solo đến chưng sĩ, nói: “Em ngóng anh mổ xong xuôi rồi bắt đầu về.”

“Cũng yêu cầu mất 1-2 giờ đấy.” Đoàn Gia Hứa nhíu mi, sắc đẹp khía cạnh vẫn White bệnh dịch vì dịch, “Một mình em đợi phía bên ngoài ko ngán à?”

Tang Trĩ ko vui, rẫu rĩ nói: “Anh đừng vắt thì thầm nữa.”

“Được rồi.” Đoàn Gia Hứa lại cười, “Anh không nói nữa.”

Tang Trĩ không nói gì thêm, tĩnh mịch đứng ở kề bên anh. Cô đùng một phát suy nghĩ tới, nêu hôm nay không phải cô có hứa nạp năng lượng cơm trắng cùng với anh, theo mấy lời anh nội dung điện thoại thông minh đoán chừng cũng ko thèm cho tới khám đa khoa.

Suy suy nghĩ này sẽ không khỏi làm cô hoảng hốt.

Sau Lúc Đoàn Gia Hứa được đẩy vào rộp phẫu thuật, Tang Trĩ ngồi lặng bên ngoài đợi.

Sợ bạn cùng chống băn khoăn lo lắng, cô bèn nhắn về kí túc xá: “Có thể tối nay tớ không về đâu.”, tiếp đến msinh sống điện thoại cảm ứng lên tìm tìm “Những điều cần chăm chú sau khi phẫu thuật ruột thừa”.

Qua hồi thọ, Tang Trĩ tắt điện thoại cảm ứng thông minh, đùng một cái nhớ dịp va bắt buộc anh ngơi nghỉ trạm xe pháo buýt. Cô vô thức sờ lên trán. Có lẽ bởi bản thân vẫn Để ý đến nhiều, vị trí va vào anh cũng tăng cao lên.

Nhỏng thiêu nhỏng đốt.

Một khắc này, cô tựa hồ cảm nhận được khí tức của anh cứ xung quanh quẩn theo người.

Khoảng giải pháp thân mật và gần gũi.

Được rồi.

Đừng nghĩ nữa.

Đừng suy nghĩ nữa.

Là mình chạm cần fan ta, vậy và lại để fan bị chạm cần xin lỗi.

Phân tích theo tình huống rõ ràng, cứ coi như thể cô chiếm lĩnh được món hời đi. Mà cũng chỉ với dòng trán thôi, chẳng yêu cầu cthị xã gì ghê gớm cho cam.

Đâu còn là một trẻ con nữa chứ.

Nhìn phản bội ứng của anh, có lẽ cũng không nhằm cthị trấn này nghỉ ngơi trong lòng.

Không nhằm Tang Trĩ liên tục suy xét lộn xộn, Smartphone trong tay run lên, trên screen báo người call cho tới là mẹ cô. Để ý thời hạn, Tang Trĩ tất tả bắt thiết bị, “Mẹ ạ.”

Tiếng Lê Bình từ bỏ bên kia truyền tới: “Chỉ Chỉ, bé vẫn chưa về Kí túc xá sao?”

Vì cô chạy mang lại tận một thành thị hun hút để học ĐH, đề nghị trước khi đi Lê Bình vẫn dặn trước là mười giờ buổi tối hàng ngày cần gọi năng lượng điện về nhà. Nếu có Việc bận thì rất có thể báo trước qua Wechat.

Tang Trĩ cũng ko nói dối: “Vâng ạ.”

Lê Bình: “Ra không tính đùa cùng với bạn à?”

“Không ạ.” Tang Trĩ nói: “Mẹ, nhỏ chạm chán được bạn của anh ấy trai, chính là chiếc bạn dịp nhỏ học cấp cho 2 từng làm thầy giáo cho bé ấy, là anh Đoàn Gia Hứa.”

Lê Bình: “Ừ. Mẹ lưu giữ rồi.”

“Vì anh ấy có giúp đỡ nhỏ mấy lần bắt buộc từ bây giờ nhỏ mời anh ấy nạp năng lượng cơm.” Tang Trĩ giải thích, “Nhưng anh ấy lại mắc bệnh, bé chuyển anh ấy tới cơ sở y tế cần hiện giờ vẫn đang làm việc đấy.”

Lê Bình: “Có cực kỳ nghiêm trọng ko con?”

Tang Trĩ: “Bác sĩ nói là viêm ruột vượt cấp cho tính, chắc hẳn rằng cũng không có vụ việc gì mập ạ.”

“Vậy bé chú ý chăm lo cậu ấy một chút, trong bên thằng bé cũng chẳng còn ai nữa.” Lê Bình thsinh sống dài: “Cả con nữa đó, về mau chóng một ít, lỡ như…”

Tang Trĩ bị lời nói của mẹ duyên dáng, lúng ta lo âu hỏi lại: “Sao người mẹ biết trong công ty anh ấy không thể ai?”

“À.” Lê Bình nói, “Hình như người mẹ chưa kể với con mà lại con cũng đừng nói trước mặt cậu ấy đấy. Người các bạn này của anh ý con, hình như là vào kì ngủ học kỳ I năm nhất từng ngỏ lời mượn anh con 3 vạn.”

“…”

“Lúc kia anh nhỏ bắt đầu bao gồm từng nào tuổi chứ đọng, làm những gì tất cả tiền, liền mang đến hỏi tía nhỏ.” Lê Bình vơi giọng kể: “Nghe nói là nhằm chữa trị bệnh mang đến người mẹ. Về sau tiền cũng đã trả lại, tuy nhiên chừng như bà mẹ cậu ấy cũng không qua ngoài.”

Tang Trĩ ko thốt phải lời, hồi thọ new nói: “Vây bố anh ấy đâu?”

“Cái này thì chị em cũng không biết.” Lê Bình nói, “Nếu nlỗi cha cậu ấy vẫn còn đấy, thì Việc mượn tiền nào tới phiên đứa bé bỏng như cậu ấy.”

Sau Lúc phẫu thuật mổ xoang, cần nằm lại viện 1 tuần để theo dõi và quan sát.

Đoàn Gia Hứa được mang đến một chống bệnh gồm nhị chóng. Anh mang áo quần người bệnh, tóc xòa trước trán, khuôn mặt vẫn tương đối Trắng, dường như vẫn chưa được ổn lắm. Truyện được Edit do Sắc – Cnóng Thành. Re-up vui lòng xin phxay với up sau page 5 chương thơm. Không up 10 chương cuối với nước ngoài truyện. Cám ơn.

khi phẫu thuật được gây mê toàn bộ, vì thế cần anh trọn vẹn tỉnh táo, mu bàn tay còn đang được gắn ống kyên truyền dịch. Nhìn lịch sự Tang Trĩ, Đoàn Gia Hứa cong môi lên mỉm cười, thông báo lần nữa: “Nhóc, em cần về trường rồi.”

Tang Trĩ nhẹ giọng đáp: “Vâng ạ.”

“Sau Khi bắt được xe, ghi nhớ kĩ biển khơi số rồi điện thoại tư vấn đến anh.” Đoàn Gia Hứa nói, “Về cho cam kết túc xá rồi cũng đề xuất Điện thoại tư vấn lại lần tiếp nữa.”

“Vâng.” Tang Trĩ gắng rước mẫu cặp treo chéo cánh, ngần ngừ hỏi, “Phẫu thuật có đau không ạ?”

“Không nhức.” Đoàn Gia Hứa cười, “Còn dung dịch cơ mà, không cảm thấy gì không còn.”

Tang Trĩ gật đầu: “Vậy sáng sủa mai em lại cho tới thăm anh nhé!”

“Nếu không phải lên lớp hãy tới.” Đoàn Gia Hứa nói, “Anh tại đây cũng không tồn tại việc gì, không buộc phải rỡ ngày nào cũng vất vả chạy tới chạy lui đâu.”

“…” Tang Trĩ liếc nhìn anh một chiếc, “Anh Gia Hứa, em về đây!”

“Ừm. Gặp lại em sau.”

Thấy bao gồm đi ra khỏi chống căn bệnh, Đoàn Gia Hứa cầm điện thoại cảm ứng thông minh lên coi, thấy bao gồm cuộc hotline nhỡ của Tang Diên, mắt tương đối nhướng lên, ra quyết định Call lại.

Nghe thấy phần nhiều giờ tkhông nhiều tít máy móc, Đoàn Gia Hứa đùng một cái nhớ cho tới cthị trấn ngơi nghỉ trạm xe pháo buýt với bội nghịch ứng của Tang Trĩ.

Cô gái nhỏ dại xem chừng hết sức hoảng hốt, cứ đọng như bị dọa vậy, còn không đủ can đảm chú ý trực tiếp anh. Chắc là cảm thấy xẩu hổ đây nhưng, nửa ngày ko nói được gì.

Hẳn là hết sức chú ý cho tới cthị trấn này.

Không đợi vị trí kia bắt đồ vật, Đoàn Gia Hứa đang cúp điện thoại.

Cuối cùng cũng có thể có thời hạn xem xét trang nghiêm lại cthị trấn này.

Tính ra thì, mấy mon nữa là cô nhãi ranh cũng khá được 20 tuổi, mà hành vi cơ của anh, có vẻ như là chỉ chiếm hiện đại nhất của cô tinh ranh rồi.

Là em gái của người đồng đội bản thân.

Cũng coi như là vẫn chú ý cô béo lên.

Nhưng cũng 20 tuổi rồi, anh tất yêu cđọng trêu chơi cô như trước nữa. Lỡ nhỏng cô tinh quái lại hiểu lầm anh gồm hành động đổi thay thái thì bị tiêu diệt.

Chắc là mấy cô nàng nhỏ tuổi gần như xem xét cái này.

Đoàn Gia Hứa xoa xoa mày trung khu, ko khỏi cảm giác có mấy phần tội lỗi.

Anh đột nhiên ghi nhớ cho tới trước đó cô còn tồn tại người yêu qua mạng.

Đúng bây giờ, điện thoại cảm ứng thông minh vang lên tiến công gãy chiếc quan tâm đến của anh ý. là Tang Diên.

Đoàn Gia Hứa bắt sản phẩm, cân nhắc có phải hỏi Tang Diên vụ việc này.

Tiếng Tang Diên từ trên đầu tê truyền tới, ngữ điệu khôn cùng miễn cưỡng: “Người bạn bè, cảm giác giảm ruột vượt cầm cố nào?”

“Rất giỏi.” Khóe môi Đoàn Gia Hứa đơ đơ, thủng thẳng nhạt đáp: “Cậu rất có thể demo một chút.”

“Người đẹp nhất trai thì không trở nên dăm bố chiếc dịch vớ vẩn vậy đâu, phát âm không?” kể đến đây, Tang Diên đùng một phát hỏi: “Nghe nói là em gái tôi chuyển cậu mang lại dịch viện?”

Đoàn Gia Hứa: “Cậu Điện thoại tư vấn mang lại do mẫu này?”

“Vừa lúc vẫn thư thả, nghe nói cậu bệnh, Gọi tới nói giờ đồng hồ chúc mừng.” Tang Diên nói: “Nếu cậu vẫn không tồn tại bài toán gì thì tôi đi ngủ đây.”

“Từ đã.” Đoàn Gia Hứa trầm khoác mấy giây, “Tôi nói với cậu chuyện này.”

“Nói.”

Đoàn Gia Hứa suy xét bắt buộc cần sử dụng từ bỏ ngữ ra làm sao.

Làm sao cơ mà nói đây?

Nói tôi không cẩn trọng hôn bắt buộc em gái cậu, mà lại chừng như bé bé còn siêu xem xét.

Hi vọng người làm anh nhỏng cậu đừng nhằm trong tâm.

Đây không hẳn tất cả bệnh dịch sao.

“Thôi được rồi.” Đoàn Gia Hứa nói, “không có gì đâu.”

“…” Tang Diên cũng yên lặng vào giây lát, khôn xiết nkhô nóng đang nói lại: “Tôi quan trọng đặc biệt ko thuận đôi mắt cậu cứ vắt này đấy, lũ ông nam nhi cơ mà thủ thỉ cđọng ấp a ấp úng như tiểu cô nương. Có gì nói thẳng ra đi.”

Đoàn Gia Hứa: “Cúp trên đây.”

“Đợi một ít.” Bên cạnh đó Tang Diên siêu háo hức, “Người bằng hữu này, tôi nghe nói cách đây không lâu cậu định đi xem mắt, gồm đề nghị tôi đon đả giới thiệu đến vài ba fan không?”

“…”

“Chẳng lẽ cả cái thị thành to như vậy không người nào lọt được vào đôi mắt cậu?” Tang Diên nói, “Được rồi, tôi nói này, chưa hẳn quả như cậu từng nói đấy chứ?”

Mí mắt Đoàn Gia Hứa cũng ko thèm cồn, “Tôi nói vật gì cơ?”

“Nghe này, tôi trọn vẹn không tồn tại ý định đả kích cậu đâu.” Tang Diên nói lắng dịu, “Nhìn cũng chưa tới nỗi như thế nào, chỉ bị bệnh quá sến súa.”

“…”

“Nhìn cậu có vẻ như cũng không ưa thích hình dạng tình bà mẹ,” Tang Diên nói: “Người bằng hữu à, tôi nói đến cậu biết, 9X bây giờ ko thích bộ dạng nlỗi cậu đâu.”

Khóe đôi mắt Đoàn Gia Hứa giật một cái: “9x”

“Tuổi tôi giải pháp 9x cũng gần.” Tang Diên vẫn liên tiếp, “Mấy cthị trấn năm 8x cậu lừng chừng được đâu, nhưng câu yêu cầu bắt kịp thời đại chứ đọng.”

Đoàn Gia Hứa rộng Tang Diên 1 tuổi.

Một tín đồ sinh vào năm 89, một bạn sinh năm 90.

Đoàn Gia Hứa nhịn không nổi nữa, nói lớn: “Cậu rhình họa cho cố kỉnh cơ à, hớt tóc đây.”

Anh chú ý tiếng, tính toán thời hạn đi từ bỏ trên đây cho tới Đại học Nghi Hà, sẽ định điện thoại tư vấn điện thoại mang đến Tang Trĩ thì đùng một phát để ý cho tới hễ tĩnh bên cạnh cửa sổ. Truyện được Edit bởi vì Sắc – Cấm Thành. Re-up sung sướng xin phxay với up sau page 5 chương thơm. Không up 10 chương cuối cùng ngoại truyện. Cám ơn.

Xem thêm: Cách Chỉnh Sáng Tối Màn Hình Máy Tính Bàn Và Laptop, 11 Cách Điều Chỉnh Độ Sáng Màn Hình Windows 10

Đoàn Gia Hứa giương mắt.

Ngay mau lẹ nhìn thấy fan vừa bắt đầu nói vẫn về ngôi trường. Cô đứng cạnh cửa sổ, ko cựa quậy, tựa hồ nước sợ bị anh mắng, tiếng nói cực kỳ nhỏ: “Anh Gia Hứa, giỏi là em sinh sống lại cùng với anh nhá.”

“…”

“Em suy nghĩ nếu đổi lại fan nhỏ là em.” Tang Trĩ gãi gãi đầu, “Anh chắc chắn sẽ không bỏ về đâu.”